top of page

Mặt trời vừa mới bắt đầu nhô lên khỏi Khu bảo tồn Elephant Valley thì Meera mở mắt, cảm nhận hơi ấm dịu dàng lan tỏa khắp tấm lưng mình

Mặt trời vừa mới bắt đầu nhô lên khỏi Khu bảo tồn Elephant Valley thì Meera mở mắt, cảm nhận hơi ấm dịu dàng lan tỏa khắp tấm lưng mình. Cô bé không vội cử động. Cô bé chưa bao giờ làm thế vào những khoảnh khắc tĩnh lặng của buổi sớm mai — khoảng thời gian trước khi những người quản tượng đến, trước khi những ồn ào của ngày mới bắt đầu, khi chỉ có hai mẹ con quấn quýt bên nhau giữa màn sương và sự tĩnh mịch. Mẹ của cô bé, Kavi, đã sống tại khu bảo tồn này được mười một năm. Bà vẫn nhớ những trại khai thác gỗ năm xưa, những sợi xích nặng nề và những đêm dài mệt nhoài. Bà nhớ lại ngày mình đến nơi này trong tình trạng đói lả, tinh thần cũng rệu rã hệt như đôi bàn chân chai sạn. Nhưng bà cũng nhớ cả lần đầu tiên có người nói chuyện với mình bằng giọng nhẹ nhàng thay vì quát tháo; lần đầu tiên bà được cho ăn đơn giản chỉ vì bà đói, chứ không phải vì đã phải làm việc để đổi lấy thức ăn. Và bà nhớ cả cái ngày hai năm về trước, khi Meera chào đời — ngay tại nơi này, trên nền đất mềm mại và dưới những tán cây rì rào trò chuyện. Kể từ ngày ấy, chưa bao giờ Kavi lơi lỏng sự cảnh giác. Mỗi buổi sáng đều diễn ra theo cùng một trình tự quen thuộc. Khi mặt trời chưa kịp lên cao hẳn và đàn chim chưa bắt đầu cất tiếng hót vang, Kavi lại cuộn vòi ôm lấy con gái, kéo cô bé lại gần và nhẹ nhàng đặt cằm lên đỉnh đầu Meera. Đó không chỉ là cử chỉ yêu thương — dù chắc chắn tình yêu thương luôn hiện hữu trong đó. Đó còn là ký ức. Là lời hứa. Là tất cả những gian khổ mà Kavi từng gánh chịu, giờ hóa thành một lời thề sắt son, bất di bất dịch: sẽ chẳng điều gì có thể làm con tổn thương như cách mà cuộc đời từng làm tổn thương mẹ. Meera, vẫn còn ngái ngủ, rúc sâu hơn vào vòng tay mẹ. Cô bé chẳng hề biết đến những sợi xích hay các trại khai thác gỗ. Cô bé không biết cuộc đời mẹ mình đã trải qua những gì trước khi đến thung lũng này. Tất cả những gì cô bé cảm nhận được chỉ là hơi ấm, sự an toàn và nhịp thở đều đặn của mẹ ngay bên cạnh. Phía bên kia hàng rào gỗ, tấm biển hiệu cũ kỹ của khu bảo tồn vẫn đứng đó như bao năm qua — dãi dầu mưa nắng, hình vẽ chú voi tuy đã phai màu nhưng vẫn còn rõ nét, lặng lẽ dõi theo cả đàn như một người lính gác trầm mặc. Du khách sẽ đến vào lúc muộn hơn trong ngày, tay cầm máy ảnh và thì thầm về cảnh tượng đầy xúc động trước mắt. Họ sẽ gọi đó là vẻ đẹp tuyệt vời. Họ sẽ gọi đó là điều vô giá. Nhưng họ sẽ chẳng bao giờ thấu hiểu trọn vẹn điều mà Kavi đã thấu hiểu: rằng vòng tay người mẹ — được tôi luyện qua những tháng ngày sinh tồn gian khó và trở nên dịu dàng trong sự bình yên — chính là mái nhà đích thực. Lớp sương mù dần tan. Ánh nắng vàng óng ả len qua tán cây, soi rọi những hạt bụi li ti bám trên làn da sạm nắng của Kavi, khiến chúng lấp lánh tựa như bụi sao vương vãi. Đâu đó phía xa, tiếng gà gáy vang lên báo hiệu một ngày mới bắt đầu. Kavi vẫn bất động. Chưa vội rời đi. Cô muốn giữ chặt con gái trong vòng tay thêm vài phút nữa — để con được an toàn, ấm áp và tự do — ngay tại thung lũng đã trao cho cả hai cơ hội thứ hai để sống cuộc đời mới.




Bình luận


💗Để có được Bạn Sách với năng lượng cao nhất và sự chúc phúc từ Master Tammie Truong, THÔNG TIN ĐẶT SÁCH ở trang:

https://www.thenewheaven.land/

​Hỗ trợ đặt sách: 

💗+84 907 07 1511 (Tiếng Việt) 0907 07 1511 (Hotline)


💗+1 469 888 3356 (Mỹ và Các Châu Khác)

LOGO KO NỀN MỚI 2024  1.4mb(fix).png

@ 2020 - 2024 Tammie Truong 

  • Facebook
  • YouTube
  • Amazon
bottom of page